Sự kiện người Trung Đông di tản ồ ạt, một điềm không hay ?

Sự kiện người Trung Đông di tản ồ ạt, một điềm không hay ? – ©Mathilde Tuyết Trần, France 2015

 Làn sóng di tản từ các nước Trung Đông hiện nay đã lên đến mức báo động một cuộc « khủng hoảng nhân loại và nhân đạo » tại châu Âu.

Cuối tuần 12-13.09.2015, tuần lễ thứ hai sau khi tuyên bố mở cửa, nước Đức rất lo ngại về khả năng đón tiếp thêm một làn sóng 40.000 người di tản từ các nước Trung Đông, đa số từ Syria, tràn vào Đức, xuyên qua hai nước Hung và Áo. Quân đội Đức đã phải cung cấp khả năng tiếp đón, ăn, ở cho người di tản.

Mỗi ngày có hàng ngàn người cập bờ biển Hy Lạp để vào châu Âu, có hàng ngàn người đã vượt qua biên giới Hy Lạp-Macédonie để tiến về phía bắc châu Âu.

Nguồn tin cả trăm ngàn người từ Afganistan sẽ chuyển động di tản về hướng châu Âu khiến cho sự lo lắng, bất an càng lớn thêm.

Tại sao đúng vào thời điểm này, dân chúng Trung Đông kéo nhau ồ ạt đi di tản ?

Động lực nào, yếu tố nào đã khiến cho nhiều người dân, chấp nhận cả việc hy sinh tính mạng trên đường di tản, cùng quyết định ồ ạt kéo nhau lên đường ? Ai tổ chức, thiết lập những đường dây, bán thuyền bè, áo phao, thâu tiền của người di tản ?

Tình trạng đối xử rất tệ hại với người di tản tại Hung, như đổ thêm dầu vào lửa, và những phát biểu của thủ tướng Hungary, ông Viktor Orban, làm cho cộng đồng thế giới bức xúc. Hình ảnh một nữ phóng viên ngáng chân làm cho người di tản té nhào, với cả đứa trẻ bồng trên tay, là một hình ảnh tiêu biểu cho thái độ của nước Hung và người dân Hung đối với người di tản Trung Đông, trong khi họ chỉ muốn xuyên qua nước Hung. Lòng nhân đạo, tình đồng loại phải vượt qua được mọi khác biệt, nếu những từ ngữ đó không chỉ là rỗng tuếch ?.

Quan điểm của các nước Đông Âu trong vấn đề người di tản, từ chối không nhận người di tản Hồi giáo và Roma mà họ cho là những người này không có khả năng hội nhập vào xã hội của họ, còn có một nguyên nhân khác không kém quan trọng, đó là việc các nước Đông Âu cho rằng họ không phải là những kẻ gây ra tình trạng bất ổn ở Trung Đông.

Vậy thì những ai đã gây ra tình trạng bất ổn ở Trung Đông, mà làn sóng di tản hiện nay, trầm trọng chưa từng thấy trong lịch sử châu Âu và Trung Đông, là hậu quả tất yếu và những người gây ra phải chịu trách nhiệm ?

Tại sao người dân Syria, đặc biệt là hàng chục ngàn người trai trẻ, khỏe mạnh, tráng kiện, chiếm số đông trong con số người di tản, lại không ở lại đất nước họ để chiến đấu giữ nước, mà bỏ chạy ? Họ là một đạo quân « ngầm » xâm nhập vào châu Âu để chờ thời cơ như người ta đã đưa tin ?

Người ta đặt câu hỏi, nước Đức mở cửa đón nhận làn sóng người di tản chỉ vì lòng nhân đạo, đặc biệt là quyết định của nữ thủ tướng Angela Merkel vào ngày 05-09-2015, hay còn vì những toan tính chính trị, chiến lược quân sự khác ?  Nếu quyết định của thủ tướng Đức có một mục đích chiến lược phối hợp chung với đồng minh, thì quyết định này cũng là một quyết định can đảm, vì xã hội Đức hiện nay cũng có nhiều mâu thuẫn trong vấn đề khác biệt dân tộc, văn hóa và tôn giáo. Chỉ trong 6 tháng đầu năm 2015 con số tấn công người di tản, đốt nhà người di tản đã lên đến 200 vụ được cảnh sát ghi nhận. Các con số khác về số lượng đơn xin tị nạn chính trị được chấp thuận, số lượng trục xuất người di tản và thời gian trục xuất giảm từ 6 tháng còn 3 tháng…cũng nói lên tình trạng mâu thuẫn. Tình hình trước mắt trông thấy là chính phủ Đức và người dân Đức còn cần có nhiều cố gắng để bảo đảm an ninh xã hội.

Tin tức báo chí châu Âu cho biết, Syria chỉ có khoảng 22,265 triệu dân, thì từ bốn năm nay đã có 250.000 người chết vì bom đạn và hơn 11 triệu người đi di tản. Sự kiện này có nghĩa là nhân lực chiến đấu và hậu cần để bảo vệ đất nước quê hương của Syria đã bị giảm hơn một nửa dân số ?!

Người ta ghi nhận, cùng lúc với sự kiện nước Đức mở cửa thâu nhận người di tản thì ngày thứ hai 07-09-2015 tổng thống Pháp François Hollande tuyên bố tại Paris rằng ông đã yêu cầu bộ trưởng Bộ Quốc phòng Pháp Le Drian gửi máy bay thám thính đến Syrie để sửa soạn một cuộc tấn công bằng máy bay tại các căn cứ, cơ sở của Nhà nước Hồi giáo IS. Tuy nhiên, tổng thống Pháp từ chối không gửi quân đội chiến đấu đến Syrie. Quyết định mới này đã chứng tỏ Pháp đã thay đổi thái độ chiến lược đối với lực lượng Hồi giáo đang hoành hành tại Syrie, nhưng Pháp cũng nhấn mạnh là sự tham chiến của Pháp không phải để ủng hộ chính phủ Baschar al-Assad đương nhiệm của Syrie. Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Pháp, ông Laurent Fabius tuyên bố rõ hơn, là Pháp muốn có một chính phủ lâm thời tại Syria.

Đồng thời, thủ tướng Anh David Cameron cũng tuyên bố với tờ Sunday Times là đầu tháng 10 ông sẽ yêu cầu quốc hội Anh chấp thuận một cuộc oanh tạc nhà nước Hồi giáo IS tại Syrie. Hai năm trước đây các dân biểu quốc hội Anh đã từ chối một cuộc tham chiến chống lại IS.

Bộ Ngoại giao Syrie đã viết công văn gửi Liên Hiệp Quốc phản đối sự can thiệp của Anh và Pháp trên lãnh thổ của Syrie. Chính quyền của ông Baschar al-Assad chỉ công nhận nước Nga là đồng minh giúp đỡ.

Đồng thời, Mỹ lên tiếng cảnh báo Nga về những động thái quân sự tiếp viện cho Syria về trang bị vũ khí cũng như nhân lực.

Trong cuộc chiến tại Syrie, Thổ Nhĩ Kỳ cũng theo đuổi một chiến lược « nước đôi ». Một mặt Thổ Nhĩ Kỳ ủng hộ Mỹ và thay mặt Mỹ trong cuộc chiến chống lại IS tại Syrie. Nhưng mặt khác, quan trọng không kém đối với Thổ Nhĩ Kỳ là lợi dụng tình thế để tiêu diệt luôn thể thành phần PKK (đảng Lao động của người Kurde). Vấn đề mâu thuẫn giữa người Thổ Nhĩ Kỳ và người Kurde đã kéo dài từ quá khứ. Một nhánh của PKK định cư tại phía bắc của Syrie mang tên YPG (Tự vệ dân tộc của người Kurde), hiện đang chiến đấu chống lại lực lượng Nhà nước Hồi giáo IS.

Sự tàn phá các di tích văn hóa vô giá của chung cả nhân loại tại Palmyra cũng như việc hành quyết ông Khaled Asaad, 82 tuổi. giám đốc bảo tồn văn hóa của Palmyra bởi lực lượng IS đã làm cho dư luận rất bức xúc.

Một số chính khách châu Âu, từ tả sang hữu, đã có can đảm để nói ra nhận định là ba sự kiện quan trọng tại Trung Đông, đó là sự tiêu diệt Saddam, Khadafi và cuộc chiến chống lại IS đang diễn ra tại Syrie, là ba mồi lửa châm đốt khu vực này, hiện đang gây biến loạn cho châu Âu, cụ thể là các sự kiện khủng bố và sự kiện người di tản. Thêm vào đó, vấn đề Ukraina vẫn còn là một câu hỏi thời sự trước một tình hình bất an còn bỏ ngỏ.

Hai chính khách cánh tả Đức, bà Sahra Wagenknecht và ông Dietmar Bartsch, đã thẳng thắn tuyên bố trước quốc hội liên bang Đức ngày 07-09-2015 là trách nhiệm về tình hình di tản hiện nay tại Trung Đông và châu Âu là thuộc về nước Mỹ và đồng minh của Mỹ, tức là một số nước Tây Âu, đã gây bất ổn tại khu vực Trung Đông, cung cấp vũ khí và tài chánh cho Nhà nước Hồi giáo để sử dụng thế lực này, châm một vành đai lửa về phía đông và nam châu Âu trong một chiến lược địa lý chính trị, quân sự và kinh tế thâm độc và lâu dài.

Đất nước Syrie trở thành một bãi chiến trường, có một kẻ thù là lực lượng khủng bố Nhà nước Hồi giáo, nhưng có hai phe, một phe là nước Nga ủng hộ chính phủ Baschar al-Assad, một phe kia là Anh, Mỹ, Pháp, Thổ Nhĩ Kỳ, Do Thái, Đức….và các quân đội thuộc khối Nato khác vừa chống IS, vừa chống Al-Assad.

Mục đích chính của khối Tây Âu là vừa chiếm lại tài nguyên thiên nhiên đang bị Nhà nước Hồi giáo khai thác, đồng thời chiếm đóng chính trị và hành chánh Syria bằng một chính quyền khác không thân Nga ? rồi họ sẽ đưa những người hiện nay đang di tản, tạm trú tại các nước Tây Âu trở về cố quận ? Một ván cờ chứa đựng nhiều tốn kém về nhân mạng ! Nhưng sự leo thang chiến tranh tại Syria sẽ không dễ dàng vì nước Nga cũng bảo vệ quyền lợi của mình tại Syria.

Các sự kiện trên, cùng với những sự leo thang mua bán vũ khí của nhiều nước trên thế giới vừa qua, khiến cho người dân lo ngại một chiến sự lớn, có tầm ảnh hưởng thế giới, sắp xảy ra trên đất Syria.

Nhưng, sự lo lắng hiện nay của người dân về tình hình chiến sự leo thang tại Syria tất nhiên không ngăn chặn được bàn cờ chiến lược của các quốc gia muốn tham chiến. Người dân chỉ nuôi hy vọng rằng, sự kiện Syria không trở thành mồi lửa cho một cuộc đại chiến thế giới lần thứ ba, để giải quyết mọi bế tắc kinh tế của giai đoạn toàn cầu hóa và xã hội tiêu thụ hiện nay. MTT

PS: Chủ nhật 13-09-2015, 18.00 giờ

Sau 9 ngày mở cửa biên giới cho người di tản Trung Đông, hôm nay chủ nhật 13-09-2015 nước Đức tuyên bố đóng mọi cửa biên giới phía Nam, và sẽ kiểm soát tất cả mọi hộ chiếu. Như thế, có nghĩa là nước Đức sẽ tạm thời đơn phương « gác bỏ » hiệp ước Schengen, dân chúng của các nước thành viên khối Liên Minh châu Âu sẽ bị kiểm soát khi qua biên giới như trước đây.
Cơ quan cảnh sát liên bang Đức được đặt trong tình trạng « báo động », tất cả mọi nhân viên cảnh sát được huy động đến tiểu bang Bayern, để đóng cửa biên giới.
Tình hình tại München căng thẳng như giây đàn sắp đứt. Cho đến cuối tuần này đã có 63.000 người di tản vào lọt được nước Đức. Chỉ trong ngày thứ bẩy, hôm qua 12-09-2015, hơn 12.200 người tị nạn đã vào đến nhà ga München.
Tại Hung, cảnh sát Hung đếm 4.330 người di tản vào đất Hung chỉ trong ngày thứ bẩy.
Ngày chủ nhật, 13-09-2015, nước Áo đếm cứ mỗi giờ là có 500 người di tản vượt qua biên giới Hung-Áo, trong ngày có thể lên đến 6.000 đến 8.000 người di tản.
Nhưng, đến 17.30 giờ ngày chủ nhật 13-09-2015 thì bộ trưởng bộ Nội vụ Đức, ông Thomas de Maizière, tuyên bố đóng mọi cửa biên giới phía Nam và kiểm soát mọi hộ chiếu và thông hành hợp lệ.
Công ty quốc doanh xe lửa nước Áo ÖBB ngưng mọi chuyến xe lửa đến Đức, theo thỏa thuận với Công ty quốc doanh xe lửa Đức DB, vào lúc 17 giờ hôm nay, 13-09-2015. Khoảng 1.800 người tị nạn đang chờ lên tàu ở Áo để đi đến Đức xem như là không còn có thể vào Đức được nữa. Dịp may mắn cuối cùng của họ, vì họ đang ở trên đất Áo, là xin ở lại Áo.
Đại diện công đoàn cảnh sát Đức, ông Jörg Radek, đề nghị lập những trại tạm trú gọi là Hotspots ở ngoài khu vực Liên minh châu Âu như ở Thổ Nhĩ Kỳ, Libanon và Jordanie, cho người di tản tạm trú và lập danh sách kiểm soát hộ tịch. Liên hiệp quốc cho rằng, từ đây đến cuối năm 2015 sẽ còn có khoảng 1 triệu người Trung Đông đi di tản.

Thứ tư 16-09-2015:
Sau khi nước Đức tuyên bố đóng cửa biên giới, Áo cũng ra lệnh đóng cửa biên giới của họ.

Hội nghị bộ trưởng bộ Nội vụ của khối Liên minh châu Âu dời phiên họp đến ngày 08-10-2015, vì trong phiên họp ngày 14-09-2015 tại Bruxelles họ đã không đồng ý với tỷ lệ phân chia cho tổng số 160.000 người di tản đã vào đất châu Âu.

Nước Hungary nay đã được bao bọc bởi một hàng rào giây kẽm gai cao 3 mét dài 175 cây số ở biên giới phía Nam, đóng kín biên giới Hung và Serbie bằng một toa tầu cũ có chăng kẽm gai chận đường xe lửa từ Serbie qua Hungary. Thủ tướng Hung ban bố tình trạng khẩn cấp trong nước, áp dụng luật di tản mới vào hôm qua 15-09-2015 quyết định việc di tản xâm nhập Hungary là tội phạm hình sự, kết án tù. Đồng thời chính phủ Hung tuyên bố sẽ bắt và giao trả người di tản về nguyên quán của họ. Đồng thời Hung cũng cho chuyên chở đến biên giới giáp Áo những người di tản trong các trại tập trung ở Hung.
Những người di tản chạy đi đâu ? Một con đường sống mới đã mở ra cho họ, họ chạy về hướng Croatie.
Sáng sớm hôm nay 16-09-2015 báo chí Đức đưa tin, một đoàn xe bus đã được lệnh chuyên chở người di tản đang mắc kẹt tại biên giới Hungary, những người di tản đã từ Hy Lạp vào được đất Macédonie, đi từ phía Đông sang phía Tây chạy thẳng đến biên giới của nước Croatie, họ đã đi suốt đêm nay, và người di tản đầu tiên đã xuống xe, đi bộ băng đồng ruộng để đặt chân lên đất Croatie.
Họ đi từ địa điểm Presevo ở Serbie để đến thành phố Sid, thuộc khu vực Syrmie, trên đất Serbie, gần biên giới Serbie-Croatie. Đoạn đường của họ đã qua không phải là không nguy hiểm, vì bom mìn của thời chiến tranh cũ vẫn còn nằm trong mặt đất, ước tính còn khoảng 700.000 mìn chưa nổ, nhất là trong khu vực biên giới giữa Serbie và Croatie.
Chính phủ Croatie đã sẵn sàng: 6.000 cảnh sát đã được điều động đến biên giới, người di tản được đón tiếp, ghi nhận danh tính hộ tịch, nguyên quán, cho ăn ở tạm trú trong khi chờ đợi được phân phối đi những nơi khác. Tại biên giới Hy Lạp và Macedonie những người giúp đõ người tị nạn đã phân phát bản đồ chỉ đường cho họ đi, tránh Hungary, di chuyển về Croatie và Slovénie.
Hungary bắt giữ và trả về nguyên quán những người di tản đã vào được đất của họ, chẳng khác nào kết án tử hình cho những người ấy, đã thoát chết trên biển Địa Trung Hải mới cặp được bờ biển Hy Lạp, rồi đi ngược lên Hungary.

Hàng rào kẽm gai tại biên giới Hung - Serbie (tô mầu đỏ) - Người di tản di chuyển từ Đông sang Tây, đến biên giới Serbie và Croatie - Photo: Der Spiegel

Hàng rào kẽm gai tại biên giới Hung – Serbie (tô mầu đỏ) – Người di tản di chuyển từ Đông sang Tây, đến biên giới Serbie và Croatie – Photo: Der Spiegel

Đường di tản cũ: từ Trung Đông họ vượt biển Địa Trung Hải, cập bờ biển Hy Lạp, rồi ngược từ Hy Lạp lên hướng Bắc, xuyên qua biên giới Serbie và Hungary, xuyên qua hai nước Hungary và Áo, để vào đến nước Đức - Photo: Der Spiegel

Đường di tản cũ: từ Trung Đông họ vượt biển Địa Trung Hải, cập bờ biển Hy Lạp, rồi ngược từ Hy Lạp lên hướng Bắc, xuyên qua biên giới Serbie và Hungary, xuyên qua hai nước Hungary và Áo, để vào đến nước Đức – Photo: Der Spiegel

Sahra Wagenknecht im Bundestag (Archiv): « Mörderbanden, wie zum Beispiel der Islamische Staat (IS), wurden indirekt unterstützt » – Der Spiegel 06-09-2015